
Hạnh phúc muộn màng
CGO_Thân tặng chị gái yêu quý của em...Ngày vu quy hạnh phúc
Chị đi về phía em, nắm khẽ bàn tay: "chị em mình về thôi, mẹ mong đấy!". Em buông bàn tay chị ra, đẩy chị đi trước. Em bao giờ cũng thế luôn muốn đi từ phía sau ngắm cái dáng xương gầy của chị, chạm vào vệt bóng in dài của chị. Để chợt nhận ra chị đã ngoài 30 rồi.
Chị sinh ra là con đầu, gia đình mình nghèo sau chị mẹ còn sinh thêm 3 đứa em nữa "cho có chị có em". Kinh tế của cả nhà phụ thuộc vào những con cá, con tôm cha đánh về mỗi ngày ra khơi. Mẹ vốn đã yếu sau khi sinh thằng út lại càng đau bệnh. Lên 8 tuổi chị đã phải thay mẹ lo toan việc nhà. Chị luôn già trước tuổi, khi lũ bạn chỉ biết suốt ngày đòi tiền cha mẹ đi chơi thì chị đi nhặt từng chiếc bao bóng người ta vứt trong rắc để đi bán kiếm tiền.Tuổi thơ thế trôi qua yên bình
Chị đẹp. Dù có vất vả bao nhiêu thì vẫn có được những nét đẹp làm bao người mơ ước. Mái tóc dài, đen nhánh, đôi mắt to, sâu, làn da trắng mịn màng khác hẳn với những cô gái miền biển như em. Chị trở thành thiếu nữ trong sự theo đuổi của biết bao người nhưng chỉ yêu anh. Tất cả mọi người đều không hiểu bởi anh không đẹp, nhà nghèo, mồ côi cả cha lẫn mẹ vậy mà chị yêu anh nhiều lắm. Bỏ qua những lời đàm tiếu của mọi người chị và anh vẫn bên nhau hạnh phúc. Xem anh như con cái trong nhà cha bảo anh cùng cha đi biển đánh cá coi như là kiếm lấy cái nghề-cái nghề duy nhất ở cái quê nghèo này. Chị mỉm cười khi chiều chiều lại ra biển đón thuyền trở về. Nhìn chị lau cho cha, cho anh những giọt mồ hôi mặn đắng của biển tôi cứ ngỡ niềm vui đã đến với chị. Nhưng cuộc đời đã tước đi của chị, của em quá nhiều.
Một đêm đông, trời nổi giông tố thuyền đánh cá của cha và anh đã không trở về, mãi mãi. Chỉ còn 3 ngày nữa chị làm cô dâu. Mẹ không chịu đựng được đã phát điên còn chị không có lấy một giọt nước mắt, khuôn mặt lạnh lùng, vô cảm đứng ra tổ chức tang lễ cho cả hai người. Còn em chỉ biết khóc và gọi ba trong đau đớn. Thiên hạ bảo chỉ vì chị cao số nên mới hại chết cha và chồng mình. Ai cũng trách chị tàn nhẫn nhưng có ai hiểu. Chị im lặng.

Những ngày sau đó, đông lạnh, giá, mưa rơi, giông nổi lên, mẹ lại la hét và cười. Tiếng cười của mẹ vang lên trong đêm với những dòng nước mắt tuôn trào trên khuôn mặt. Mẹ cứ ngẩng đầu lên trời mà cười. Gió tốc mái tranh nhà, ùa vào lạnh buốt, tiếng cười của mẹ rơi tõm vào màn đêm. Cả bốn chị em cùng bật dậy nhưng ba đứa em chỉ biết nép vào bếp sợ hãi. Mẹ ôm lấy tấm ảnh thờ của cha và la hét, chị lặng lẽ bước đến ôm mẹ vỗ về, ru mẹ ngủ. Mẹ ngoan ngoãn nghe lời, nhắm mắt mà nước mắt vẫn rơi. Kéo chiếc chăn bông chỉ có vài tí ruột đắp cho lũ em chị lặng lẽ bước đi về phía biển. Em bước phía sau. Trong bóng đêm đậm đặc tiếng khóc của chị bị những con sóng xô vào cuốn trôi. Đã lâu lắm rồi chị không bao giờ cười.
Thời gian thấm thoắt trôi đi, lũ em ngày nào cũng đã lớn hết nhưng có biết bao thứ để lo lắng. Đã bao lần em xin chị cho em nghỉ học để phụ chị kiếm tiền nhưng không bao giờ chị đồng ý chị luôn bảo con người phải có học mới có thể làm được việc lớn. Rồi một ngày chị bảo đã tìm được việc làm ở trên thị trấn nhưng không nói làm gì. Nhưng chị đâu biết đã bao năm rồi em luôn dõi theo chị, và em biết chị làm nhân viên phục vụ tại quán karaoke lớn nhất thị trấn. Từ xa trông thấy chị cười cười, nói nói với những người đáng tuổi cha, em chỉ biết để cho những giọt nước mắt rơi trên khuôn mặt mình mặn chát. Lần đầu tiên em cảm thấy cay đắng đến nghẹt thở và em tự hứa sẽ bảo vệ chị suốt cuộc đời.

Nhờ số tiền chị kiếm được gia đình ta đỡ khổ hơn. Cả ba đứa em đều được đi học, mẹ được điều trị. Nhưng thiên hạ lại xì xầm, chị mặc. Cuối tuần chị về với ba đứa em, chị lại ra biển khi trời đã tối đen, chị lại ôm lấy ngực và khóc, những tiếc nấc tan đi. Và trong bóng đêm ấy có một người nấp sau cây phi lao khóc cùng chị. Chị gọi tên anh, tiếng kêu khắc khoải, đớn đau. Những lúc ấy sao em chỉ biết đứng nhìn.
Còn nhớ lần đầu tiên chị khóc trước mặt em từ sau ngày cha mất là ngày con bé Ba đòi bỏ học. Con bé Ba mới có 14 tuổi còn quá nhỏ để hiểu mọi chuyện. Hôm đó nó đùng đùng bỏ học về nhà ôm mặt khóc nức nở. Em gặng hỏi thế nào nó cũng không trả lời. Đến khi chị hỏi thì nó òa lên: "Chị ơi đùng làm nghề ấy nữa, nhục lắm mà!", rồi nó vụt chạy để lại chị quỵ xuống vừa khóc, vừa xin lỗi. Tin em thắt lại. Chị ốm mấy tuần liền. Khỏe dậy chỉ còn là một cái xác vô hồn, chị ít nói hơn, người ngày càng héo hắt. Chị vẫn ra biển từng đêm, từng đêm.
Chị xin nghỉ việc thật, chị trở về nhà rồi nhận sửa quần áo cho mọi người, nhờ khéo tay nên chị ngày càng đông khách. Mẹ cũng đã trở lại bình thường dù không còn tươi cười như trước. Mẹ phụ chị lo toan việc nhà. Có lẽ với mẹ thời gian đã là liều thuốc giải cho nỗi đau, còn với chị em không biết những nỗi đau bao giờ sẽ bị vùi lấp. Đêm đêm biển vẫn ôm lấy chị.
Ngày em đậu đại học chị đã khóc thật nhiều nhưng em biết đó là những giọt nước mắt hạnh phúc.
Tuần trước em nhận được tin chị sắp cưới chồng. Chị lấy một người đàn ông góa vợ và có một đứa con gái nhỏ, lại không giàu có gì. Em khuyên thì chị bảo chị thấy bình yên bên người đàn ông đó. Cũng may anh yêu thương chị hết lòng, chăm chút cho chị từng tí một. Nhìn cảnh chị đùa với đứa trẻ rồi cùng nắm lấy tay anh cùng bước về phía trước, lòng em chợt thấy bình yên.
Hôm nay chị mặc áo cô dâu, nhìn chị cười hạnh phúc, trái tim em đã không còn nhức nhối nữa. Em không thể giữ lời hứa năm xưa của mình là sẽ chăm sóc chị trọn đời vì bên chị giờ đã có một người xứng đáng. Hạnh phúc thực sự đã đi cùng với chị dù cho có muộn màng. Em sẽ lại tiếp tục lặng lẽ nhìn chị từ phía xa để chúc chị luôn cười.
Bình yên nhé chị yêu!...
Lương Thủy.
Các tin khác
- Chợt yêu (14/07/2010)
- Và như thế ta đã… yêu nhau (13/07/2010)
- Chỉ duy nhất Mẹ! (13/07/2010)
- Đợi chờ...Những mùa đông (13/07/2010)
- Những đêm đông lạnh (13/07/2010)
- Chị Tâm (12/07/2010)
- Tình yêu đích thực (12/07/2010)
- Biển vẫn chờ (12/07/2010)
- Chiếc xe không phanh, không chuông,không Gác đờ bu (12/07/2010)
- Dấu ấn tim em (12/07/2010)


Bình luận (0)
Gửi bạn bè
Bản in

