
Tặng các cụ Phụ Lão năm 1975
Tặng các cụ Phụ Lão năm 1975 là bài thơ viết về cuộc đua thuyền ngày 2/9/1975 do tác giả Nguyễn Chí Thức sáng tác, bài thơ nói lên sự nhộn nhịp của cuộc đua thuyền và cũng không kém phần quyết liệt của các xóm...
Ngày hòa bình độc lập của nước ta
Ở nơi gần cho chí nơi xa
Đều tổ chức sao mà nhộn nhịp
Cũng có nơi hát hò diễn kịch
Cũng có nơi mục đích chèo đua
Như quê ta Cương Gián được mùa
Cũng tổ chức chèo đua vui vẻ
Giữa buổi trưa người ra đông bể
Số người xem chẳng kể hết đâu
Nội dung ai giật giải được đầu
Thì thuyền đó hồi sau được thưởng
Hồng Ngư Tỉnh ta đây vẻ tướng
Hò Đông Tây cũng bướng ai ơi
Trên xóm Tân họ chẳng kể đời
Cùng Ngọc Huệ một đôi phe phái
Họ thi nhau ai dành thắng lợi
Ai là người giật giải đầu tiên
Họ ra sức chọn những con thuyền
Cho nhẹ lướt chèo lên phía trước
Đúng 2h bắt đầu giàn cuộc
Tiếng trống vang cờ phất tung trời
Ôi biển đông vang tiếng nói cười
Của tất cả những người ra xem hội
Ba phát súng bắn lên dữ dỗi
Cả bốn thuyền hồ hởi kéo nhau lên
Trống càng thúc,Kẻng lại vang rền
Để thúc dục các thuyền lao tới
Xóm Tân Thượng tiến lên dữ dỗi
Bỏ Hồng Ngư một đội rất xa
Còn nói về Ngọc Huệ xóm ta
Cùng Tân Thượng như là đôi bạn
Nhìn về sau Đông Tây nằm hạn
Tựa như là mảnh ván bồng bềnh.

Ảnh minh họa
Tay luôn chèo thuyền,thuyền chẳng tiến lên
Cứ nghiêng ngả nằm trên mặt biển
Xóm Tân Thượng cứ luôn thế tiến
Trong đất liền pháo nổ râm ran
Làm Đông Tây,Ngư Tỉnh vội vàng
Cứ lo bại lòng càng sợ hại
Xóm Tân Thượng bắt đầu giật giải
Chiếc Liềm cong cùng cái Cán tre
Nhổ xong cờ quay lái trở về
Cùng Ngọc Huệ hai phe chiến thắng
Hồng Ngư Tỉnh về sau hốt hoảng
Quyết làm sao vượt bạn Đông Tây
Để khi vào đỡ bớt nỗi rầy
Với thói láu ta đây nhất xã
Xóm Đông Tây về sau buồn bã
Chẳng chống chèo nghiêng ngã nằm ngồi
Còn Hồng Ngư vào tới đất rồi
Bước cúi mặt ôi thôi về nghỉ
Xóm Tân Thượng trống vang ầm ĩ
Ngọc Huệ ta người cứ vui cười
Có ông Quyền tuổi đã bảy mươi
Áo quần vẫn,cứ tưởng người đóng kịch
Chân sình sịch miệng luôn hò hét
Ngọc Huệ ta tới đích thứ hai
Có ông Châu cầm một cờ dài
Chảy xông xáo để ai cũng biết
Bao khách xem Ngọc Huệ đều thu hết
Thương Hồng Ngư chỉ một đôi người
Nhưng họ đều nét mặt chẳng vui
Họ buồn bực cho những ai thất trận
Xóm Đông Tây người xem tức giận
Bỏ xóm mình chẳng vương vấn ở đây
Vì ở đây chuốc phải nỗi rầy
Đúng 4h cuộc đua kết thúc
Mọi người vui vẻ bước ra về
Ra về chắc bạn chẳng quên
Đông Tây,Ngư Tỉnh hai bên âu sầu.
Nguyễn Chí Thức.

Bức tranh vẽ Cương Gián năm 1947 của Ông Nguyễn Ngọc Thạch.
Các tin khác
- Nỗi nhớ quê nhà (14/07/2010)
- Lòng biển (14/07/2010)
- Thơ vui tiếng Cương Gián cho những ai lấy chồng Cương Gián (13/07/2010)
- Mưa bụi quê mình (13/07/2010)
- TÌNH QUÊ (13/07/2010)
- Bài thơ hạnh phúc (12/07/2010)
- Nhớ bãi biển chiều quê (12/07/2010)
- Về Cương Gián (12/07/2010)
- BUỔI TRIỀU_Nguyễn Xuân Điền (05/07/2010)
- Cương Gián vào mùa_Nguyễn Xuân Điền (07/06/2010)


Bình luận (0)
Gửi bạn bè
Bản in

